Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

TIẾNG HÁT LÂN THANH

                                                  
    


                                                   
      ,                                    Nhạc vàng... tiếng hát Lân Thanh 
Vọng về kỉ niệm ngày xanh một thời 
Cung trầm trỗi bậc đầy vơi ... 
Chừng nghe nốt nhạc theo đời viễn du. 
Cung đàn vàng phím vào Thu 
Ru hồn lữ khách tuyết mù chiều Đông 
Xuân về én liệng qua song 
Chúc cho đôi bạn ấm lòng tha phương! 

                                                 
Võ văn Thông
Riêng tặng Lân Thanh ở Housston- Texas, USA


MỜI QUÝ VỊ NGHE ĐÀN CHIM THA PHƯƠNG:
https://www.youtube.com/watch?v=ob4BX36ryUg&feature=youtu.be

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2016

HOẠ BÀI SỐNG CỦA CỤ PHAN SÀO NAM


SỐNG CỦA CỤ SÀO NAM PHAN BỘI CHÂU



Sống tủi làm chi đứng chật trời 
Sống nhìn thế giới hổ chăng ai. 
Sống làm nô lệ cho người khiến 
Sống chịu ngu si để chúng cười. 
Sống tưởng công danh, không tưởng nước 
Sống lo phú quý chẳng lo đời. 
Sống mà như thế đừng nên sống! 
Sống tủi làm chi đứng chật trời! 
PHAN BỘI CHÂU ( 1867-1940 )


Sống đừng để khổ lắm ông trời 
Sống mà cực quá biết nhờ ai 
Sống không có để bao người khiến 
Sống phải tươi vui lắm nụ cười! 
Sống phải vì dân và vì nước 
Sống sao cho hợp với tình đời 
Sống đẹp sống vui nên đáng sống 
Sống hợp lòng dân: hợp ý trời! 

VÕ VĂN THÔNG  ( HOẠ LẠI )

MỜI QUÝ VỊ NGHE :ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI CỦA TRỊNH CÔNG SƠN
https://www.youtube.com/watch?v=vIclAOi3Hc0&feature=youtu.be

Saigon , ngày 04-4-2016
           vTv

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016

HỒI KÝ VỀ NHỮNG NGÀY ĐI HỌC TRÊN HUYỆN

                                                       

 Ngày Con tròn tuổi mười hai
Mo cau Mẹ gói ghé đầy khô lang 
Ngày con học hết trường làng
Mo cơm nặng mãi tấm lòng Mẹ yêu (*) 
  • Thế là năm mười hai tuổi học hết cấp tiểu học tôi phải lên trường huyện để học . Nói đến trường nhưng thực tế lúc bấy giờ mượn các nhà " đất " của các nhà địa chủ ở Thuỷ Triều để bố trí cho học sinh học , một là tránh được sự phát hiện của máy bay Pháp oanh tạc. Hai là học sinh phải đào hầm trú ẩn xung quanh . Lúc bấy giờ có bốn lớp : hai lớp năm , một lớp sáu và một lớp bảy.
  •      Nói về việc đi học của bạn bè của tôi từ Du Quang lên đến Thuỷ Triều phải đi tắt từ cánh đồng lúc máy bay ít oanh tạc thì học ban ngày , lúc căn thì học ban đêm.  Tôi nói về học ban ngày khi đi mỗi chúng tôi đều quẩy một đôi ky lên để ngoài lớp học khi về chúng tôi tranh thủ lượm phân bò đem về trút ũ với rác tre để làm phân bón ruộng. 
  •   Nói về việc học thì có ba thầy dạy : Thầy Giao phụ trách các môn : công dân giáo dục , sử địa
  • Cô Kỳ phụ trách các môn : văn ,lý hoá . Con thầy Tâm thì dạy toán ., hoa văn.
  • ..Nói một chút cho vui khi trả bài thằng Xân nó đọc : ngưu ơi ! Ngã hội canh điền chủng đạo . Mọi người cười ồ lên vì cha này muốn được điểm cao cho nên thay vì dấu than (!) nó đọc kéo dài thành ơi...ơi
Khi máy bay đánh phá nhiều thì học sinh phải học ban đêm. Mỗi học sinh đều lấy những trái mù u đập ra lấy ruột đem phơi rồi xỏ thành một cây để đốt lấy ánh sáng mà học.
Thời gian học ban ngày tất cả học sinh khi đi học thì đội nón lá trét bùn và cấm mặc đồ trắng.
Nói một chút để giữ lại một chút kỷ niệm về bạn bè : hồi đó thằng Liễm  có ghẻ chùm bao nó phải dán lá nhàu , hễ nó đi sau thì tiểu đại lên chân của người khác đi trước và nó lấy cớ là nước tiểu không thấy đường. Nó học rất khá về món toán đợt tập kết năm 1954 nó trốn vào Quy Nhơn và được mấy chú thương và dấu cho nó đi ra Bắc luôn. Nó đi Liên Xô học mấy năm và về nước làm Phó Giám đốc nhà máy Than Hòn Gay. Mấy năm nay tôi không liên lạc với nó và nay chắc đã về hưu rồi.
Trở lại khi học ở Thủy Trieu sau khi học lớp sáu xong có chủ trương học sinh học lớp bảy nạp hai triệu bạc tín phiếu thì đương nhiên được đi tập kết.

Tôi ở nhà và việc học tạm gián đoạn để chờ ( theo hiệp định Paris hai năm các người đi tập kết sẽ về

(*) lấy từ bài thơ Chiếc Mo Cau của Võ Văn Thông
                Võ văn Thông

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

QUÊ HƯƠNG VỚI TUỔI THƠ


Có ai định nghĩa hai tiếng QUÊ HƯƠNG?
Mới nghe sao quá đổi thân thương:
Nơi đây tôi được chôn nhau và cắt rốn 
Bầu sữa mẹ lịm ngọt như đường!



Tôi lớn lên từng ngày trong tiếng ầu ơi của mẹ
Và cha đứng bên giường nhìn tôi cười khẽ
Có nụ hôn nào hơn của mẹ cha  tôi
Hai tiếng QUÊ HƯƠNG bắt đầu trong nôi từ ấy!



Quê Hương - nơi Mẹ đã dẫn tôi đến trường
Tôi bịn rịn không chịu rời tay của mẹ
Cô giáo dỗ dành bằng những lời thật khẽ 
Âu yếm  nhìn tôi với đôi mắt thân thương!


Quê hương với tuổi thơ của tôi là thế
Dẫu ở đâu tôi cũng cố trở về ...
Nơi đó Ông Bà Tổ Tiên tôi yên nghỉ
Một chút tâm tình xin gói trọn hồn quê !



Saigon, 01-4-2016

VoVăn Thông

HỒI KÝ VỀ NHỮNG NGÀY HỌC TRƯỜNG LÀNG CỦA TÔI


Thuở ấy tôi mới vừa lên năm. Nhớ một lần, tôi vội ôm vở chạy đến trường. Đi một đoạn tôi mới phát hiện mình đang mặc cái quần rách tả tơi .Tôi vội vàng trở về kiếm quần mặc lại rồi trở vào lớp .

       Hồi đó đứa nào học có vở giấy làm bằng rơm , rọi lên thấy có chữ B 7 là quý lắm ! Cha tôi lấy giấy viết rồi và quậy bột mì đoạn ông ta trét vào một lớp trên gốc chuối và, cứ thế từng lớp một . Chừng ba ngày lớp giấy này khô đem lột ra và cắt làm bìa.

   Học lớp một , lớp hai , lớp ba do thầy Cư dạy . Thầy rất thích những thằng nghịch ngợm như chúng tôi vì thầy bảo chỉ có những thằng tinh nghịch mới lanh lợi và học giỏi được !
Lên lớp bốn chúng tôi đều lên bản đen tự vẽ bản đồ Việt Nam và ghi vị trí từng tỉnh một
Nói đến đây tôi nhớ đến vóc dáng thầy Cư người cao và ốm . Nghĩ đến đây nước mắt tôi rớm lệ vì nhờ có thầy con mới có ngày hôm nay. Thầy ơi ở một nơi linh thiêng nào đó thầy có biết đâu rằng đứa học trò của thầy ngày nay đã thành công trong cuộc sống:
" Thầy ơi em cảm on thầy
Thầy như cha mẹ ơn này nào quên!"

Saigon, ngày 01-4-2016
Võ Văn Thông